|
"Vì Con Người đến
không phải để được người ta phục vụ,
nhưng là để phục vụ" (Mc 10,45).
Thiếu nhi chúng con yêu quí,
Chúng ta vừa được nghe một đoạn Tin Mừng
do thánh Marcô ghi lại.
Cha đố chúng con với câu chuyện trong
bài Tin Mừng này, thánh Marcô muốn nói với chúng ta điều gì?
..........
Khó quá phải không chúng con?
Đây
cha gợi ý cho chúng con: Thánh Marcô muốn nói đến tinh thần con
người phải có khi muốn
đi theo Chúa Giêsu.
1. Muốn đi theo Chúa
trước hết phải biết hy sinh quên mình.
Trong cuộc sống hằng ngày,
khi muốn theo ai thì con người thường hay nghĩ đến vấn đề Lợi lộc vật
chất.
Câu chuyện bà Dêbêđê và hai
con Giacôbê và Gioan giúp chúng ta
thấy điều đó.
Chúng con thấy bà
mẹ và hai con của bà
đã muốn gì khi đi theo Chúa. Họ muốn chiếm hai cái ghế quan trọng nhất
trong Nước Chúa. Ước muốn của họ chứng tỏ họ quá tham lam và ngây thơ.
Tham lam vì muốn chiếm
hai chỗ cao nhất trong Nước Trời. Ngây thơ vì nghĩ rằng trong Nước Trời
cũng có những chỗ béo bở, nhiều bổng lộc cần chiếm lấy để hưởng thụ.
Chúa Giêsu đã dội một gáo nước
lạnh vào lòng tham nóng bỏng đó. Ngài khước từ dứt khoát điều họ nài xin:
"Ngồi bên hữu hay bên tả Ta là thuộc quyền Cha Ta" (Mc 10,40).
Ngược lại Ngài hứa ban cho họ điều mà họ chẳng muốn chút nào: "Chén
Ta uống các con cũng sẽ uống. Phép rửa Ta sắp chịu các con cũng sẽ
chịu." (Mc
10,39) Chén đây là
cuộc khổ nạn, còn phép rửa đây là sự chết.
Quả thật Chúa Giêsu không mang
lại cho những ai theo Ngài của cải và sự thịnh vượng trần thế, nhưng
Ngài cho người đó được chung hưởng sự sống, tình yêu, ơn cứu độ, và hạnh
phúc trường sinh. Nhờ đó mỗi người thực hiện được vận mệnh vĩnh cửu của
mình. Được như vậy là quá nhiều rồi, chẳng có mối lợi nào lớn hơn.
Chúng con biết mẹ Têrêsa
là nữ tu dòng Đức Bà Loretto người Albani, được sai sang phục vụ người
nghèo ở Ấn Độ. Tại đây, chị chứng kiến cảnh nghèo đói thê thảm, cảnh trẻ
em sơ sinh bị bỏ rơi ngoài đường, cảnh người già bệnh tật nằm chết bên
những đống rác. Xúc động trước cảnh tượng đó và được Chúa Thánh Thần
thúc đẩy, chị lăn xả vào việc phục vụ. Chị lập trung tâm tiếp đón những
người hấp hối để săn sóc họ, hầu họ được chết và được chôn cất như một
con người. Lập nhà trẻ mồ côi. Xây bệnh viện, xây trường học. Công việc
ngày càng nhiều. Chẳng bao lâu một dòng mới ra đời: Dòng Nữ tử Thừa sai
Bác ái. Ngoài ba lời khấn như các dòng khác, còn có lời khấn phục vụ
người nghèo. Hiện nhà dòng có mặt trên 132 quốc gia. Chị Têrêsa được cả
thế giới biết tiếng và thân thương gọi là mẹ Têrêsa. Người ta bảo mẹ là
Thiên thần giáng thế. Mẹ được nhiều giải thưởng cao quý, trong đó giải
Nobel hòa bình Nobel
năm 1979.
Khi mẹ qua đời, 80
nguyên thủ quốc gia đến dự đám tang. Nước Ấn Độ, đa số là Ấn Độ giáo,
vốn chả ưa gì Công giáo, nhưng đã chôn cất mẹ theo nghi thức quốc táng,
21 phát đại bác đã tiễn đưa linh hồn mẹ về Thiên Đàng. Mẹ là nhà truyền
giáo thành công của thế kỷ 20. Vì sao, thưa vì mẹ khiêm tốn phục vụ
những người nghèo túng, cùng khổ nhất bằng tình thương vô vị lợi.
Như vậy, dầu cuộc sống có chịu
thua thiệt, nhưng xét cho cùng thì đâu có thua thiệt gì. Trái lại một
cuộc đời như vậy là một cuộc đời thành tựu. Chẳng có thể có môt sự thành
tựu nào lớn và quan trọng hớn vì đây là một sự thành tựu vĩnh cửu.
2.
Thứ đến
đi theo Chúa thì phải đi trên
con đường Chúa đi.
Con đường đó Chúa đã nói thật rõ: "Con Người đến không phải được phục
vụ, nhưng là để phục vụ và hiến mạng sống cứu độ muôn người"
(Mc l0,45).
Đây là một trích đoạn trong
trang Nhật ký
của một
nữ tu Dòng Phaolo Sài Gòn đang
phục vụ tại khoa ICU điều trị Covid 19.
Xin Hãy Cầu Nguyện Cho Chúng
em Và Các Bệnh Nhân.
Qúy chị khóa 7 thương mến! hôm
nay em viết cho các chị trong một hoàn cảnh rất đặc biệt.
Em đang ở giữa chiến trường
trong cuộc chiến chống covid. Em đã đến phục vụ tại bệnh viện điều trị
Covid được 2 tuần rồi. Em muốn viết mấy dòng chia sẻ với các chị và tha
thiết xin mọi người hy sinh cầu nguyện thật nhiều cho những đau khổ này
mau qua. Vì quả thật em đang chứng kiến những điều mà chưa ai chia sẻ
trên truyền thông, hằng ngày mắt thấy, tai nghe biết bao đau khổ, không
thể diễn tả hết.
Các bác sĩ, nhân viên đã quá
mệt mỏi, nhưng em khâm phục tấm lòng của họ. họ vẫn nỗ lực hết mình giúp
bệnh nhân đến hơi thở cuối cùng. Hằng ngày em làm việc tại khoa ICU,
Khoa bệnh nặng nhất, Vì thế các bệnh nhân ở đây đều là giai đoạn cuối và
khó qua khỏi. phần lớn đã hôn mê, chỉ vài người còn tỉnh và nói được.
Rất đau lòng khi thấy những con người nắm mê man, trần trụi với bao
nhiêu là máy móc, dây ống khắp người...nhưng ai nấy đều đang quằn quại
chiến đấu để giữ lấy sự sống.
Ngày nào em cũng chứng kiến
cảnh người hấp hối và chết, chỉ biết đứng lặng người, cầu nguyện và phó
linh hồn cho Chúa. Những người ra đi trong đau đớn, cô đơn vì không có 1
người thân, trần trụi không mảnh đồ và được đưa xuống nhà xác để chờ đi
hoả táng. ...Em không thể kể hết bao đau thương ở đây. số bệnh nhân ngày
càng nhiều, số người trẻ tuổi cũng tăng. Mỗi người là 1 hoàn cảnh, 1 câu
chuyện đau thương. chúng em dù không có chuyên môn và làm việc trong môi
trường vô cùng nguy hiểm, dù mặc đồ bảo hộ nhưng vẫn có thể nhiễm bất cứ
lúc nào.
Nhưng cả đoàn ai cũng nỗ lực
góp sức, chỉ mong làm được điều gì đó cho các bệnh nhân trước khi quá
trễ. nhiều nơi vẫn còn bình an, xin các chị cầu nguyện thật nhiều, vì
nếu tiếp tục thế này, không biết sẽ như thế nào. em cũng không thể
online thường được, xin quý chị cầu nguyện cho chúng em có sức khỏe để
tiếp tục phục vụ.
Vì cứ mỗi lần đi test là sợ
lắm, sợ mình nhiễm và lây cho các thành viên khác trong đoàn, cảm ơn các
chị thật nhiều, mọi người cũng phải giữ gìn sức khỏe nha.
Vào một đêm giông tố tại thành
phố Philadelphia,
bên Mỹ một anh thư ký
đang ngồi sau quầy tiếp tân của một khách sạn. Anh lấy sách ra đọc vì
tưởng rằng
không ai vào khách sạn lúc nửa đêm, và vì khách sạn cũng đã hết chỗ.
Nhưng có một cặp vợ chồng ăn
mặc lịch sự bước vào hỏi thuê phòng. Anh có thể trả lời thẳng thắn là
"khách sạn hết chỗ", nhưng thấy bên ngoài trời mưa lớn quá, nên anh
lễ phép thưa:
- Thưa ông bà, khách sạn đã
hết phòng rồi! Nhưng tôi
sẽ
thử xem. Có cách nào giúp ông bà tạm trú qua đêm không. Xin ông bà ngồi
chờ một lát.
Mười lăm phút sau, ông quay
lại, hướng dẫn hai vị khách đến phòng riêng của ông và nói:
- Ông bà thông cảm, đây không
phải là phòng tốt nhất trong khách sạn, nhưng là nơi yên tịnh nhất. Ông
bà tạm nghỉ vậy! Tôi sẽ cho người mang nước nóng lên để ông bà dùng
trước khi đi nghỉ. Chúc ông bà ngủ ngon!
Một năm rưỡi sau,
một khách sạn lớn nhất New York có tên là Waidorf Astria ra đời, chủ
khách sạn là ông John Jacob Astria đã đích thân đến mời người thư ký
khách sạn nhỏ ở Philadelphia về làm quản
lý khách sạn cho ông. Vì chính ông và người vợ đã được viên thư ký này
nhường phòng riêng cho họ trong một đêm mưa bão.
Lạy Chúa xin cho con biết
mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người. Amen.
|